Khi Nam Thứ Phản Công – Chương 8: Tin Tức Về Cô Ấy (2)

Mắt của Phó Chỉ Huy Élisabeth mở to khi nhìn thấy phản ứng của tôi.

“Ngài không biết về Vũ Hội Mùa Xuân, thưa điện hạ? Tôi đoán ngài vẫn chưa nghe về nó vì chỉ thị mới được ban từ ngày hôm qua.”

Cô ấy lầm bầm về việc Ganael như thế nào cũng không biết gì về nó.

“Vũ Hội Mùa Xuân ở Cung điện Đế quốc Riester là sự kiện lớn nhất của giới Thượng lưu Đế quốc nửa năm đầu. Rất nhiều tiểu thư và thiếu gia ra mắt lần đầu tiên trước công chúng ở vũ hội này. Đã có vài tin đồn về việc hoãn nó lại bởi vụ mưu hại ám sát này , tuy nhiên… Đã có chuyện lớn xảy ra trong khi ngài bất tỉnh và nó sẽ lại tiến hành theo kế hoạch.”

Phó Chỉ Huy Élisabeth ngừng lại một lúc và nhấp một ngụm trà bí ngô.

“Con gái duy nhất của Công tước Sarnez, tiểu thư Chirstelle de Sarnez, đã cuối cùng dậy khỏi giường bệnh.”

“……”

Tôi không thể kiểm soát được biểu cảm của mình. Tôi cố gắng hết sức để trông như đang thờ ơ và cúi đầu xuống tách trà.

Christelle de Sarnez. Nhân vật chính của < Tôi bỏ việc và trở thành một tiểu thư quý tộc ở một thế giới khác >.

Người mà tôi phải né tránh bằng mọi giá.

Tim tôi đang đập loạn xọa vì những lý do tiêu cực.

“Ngài có biết về chuyện của tiểu thư Sarnez, thưa điện hạ?”

“Không, không hề.”

‘Giọng tôi nghe bình thường lúc nãy, đúng không?’

“Cũng không có gì xấu khi biết về nó. Không một ai ở Đế quốc Riester, đặc biệt là Giới thượng lưu, không biết về chuyện đó. Tôi nghe nói ngài cũng khá hứng thú về mảng đó, thưa điện hạ.”

Tôi lặng lẽ ăn một miếng bánh gougère trước mặt.

Tôi cảm thấy mình cần ăn thứ gì đó để bình tĩnh lại.

“Sau lễ trưởng thành của cô ấy ba năm về trước, tiểu thư Sarnez chìm vào một giấc ngủ dài bí ẩn. Cô ấy thường xuyên tỉnh lại trong năm đầu tiên, tuy nhiên, cô ấy đã hoàn toàn ngủ yên như một con búp bê trong vòng hai năm qua.”

“…… Nghe kinh khủng quá.”

“Đúng không? Bệ hạ thậm chí còn gửi Bác sĩ hoàng gia tới chỗ Công tước Sarnez trong một thời gian dài để xem liệu có tiến triển được chuyện gì không. Công tước Sarnez là một trong số ít những thuộc hạ trung thành Bệ hạ. Đương nhiên, vẫn chỉ là thuộc hạ thôi.”

Thông tin về thiết lập gốc của TTMGK mà Eunse chưa bao giờ kể cho tôi đang ập tới như làn sóng thủy triều.

Đây là câu chuyện mà tôi đã không thể tìm thấy trong khi lục tìm trong một năm đáng giá của < Tuần báo Riester >.

“Nhưng tiểu thư Sarnez đã mở mắt ba ngày trước. Là cùng với ngày ngài bất tỉnh, thưa điện hạ.”

Tôi thấy ớn lạnh sau khi nghe về sự trùng hợp đáng sợ này.

‘Có phải tôi đã gây ra tai nạn nào đó? Có phải cô ấy tỉnh dậy là bởi vì tôi? Không, nó không nên liên quan gì tới tôi hết. Cuối cùng đã đến thời điển NVC bắt đầu chuyến hành trình của mình.’

Tôi lặng lẽ lắc đầu trong khi nghĩ về những điều mà Eunse thường xuyên tự nói với chính con bé.

‘Đừng quá bận tâm về bản thân và lấy lại cuộc sống khỏe mạnh của mày đi.’

“Theo như những tin đồn, tiểu thư Sarnez dường như đang rất khỏe mạnh, tới mức mà họ không thể tin được cô ấy đã nằm yên trong vòng ba năm qua. Cô ấy cũng liên tục yêu cầu những món ăn cay. Tôi đoán khẩu vị của chúng ta sẽ thay đổi nếu chúng ta ốm trong khoảng thời gian dài.”

‘Ah……’

Tôi trở nên chắc chắn sau khi nghe về việc cô ấy muốn ăn đồ cay.

Một nhân viên văn phòng Hàn Quốc đang chiếm hữu cơ thể của một cô gái cuối cùng đã tỉnh dậy sau ba năm này.

“Dù sao thì… cô ấy mới rời khỏi giường khoảng bốn ngày, nhưng đã có khá nhiều người dự đoán là cô ấy sẽ ra mắt trước Giới giới thượng lưu ở Vũ Hội Mùa Xuân. Bệ hạ có vẻ đang lên kế hoạch tổ chức vũ hội càng lớn càng tốt để hân hoan ăn mừng dịp cô ấy tỉnh dậy.”

Phó Chỉ Huy Élisabeth là tiểu gia chủ của gia đình công tước Moutet có sức ảnh hưởng lớn, nên cô ấy sẽ không phải là người lan ra tin đồn.

Hầu hết những gì cô ấy nói hẳn là sự thật.

“Điều đó thực sự rất tuyệt.”

“Đúng không? Nhưng các tiểu thư và thiếu gia khác đã lên kế hoặch ra mắt ở buổi vũ hội có thể sẽ nghĩ khác. Họ đều đang bận bịu gọi các thợ may ở thủ đô, cố gắng thay đổi trang phục của họ cho buổi vũ hội.”

Tôi nghiêng đầu trong nghi hoặc vì tôi không hiểu điều đó có nghĩa gì.

Phó chỉ huy Élisabeth cười khẩy.

“Họ đang chuẩn bị trang phục cực kỳ chanh sả bởi vì họ lo lắng họ sẽ bị chôn vùi bởi tiểu thư Sarnez và không nhận được tý chú ý nào.”

‘Làm như họ có thể làm gì đó để thu hút sự chú ý hơn nhân vật chính vậy.’

Tôi đã sốc khi bất ngờ nghe tin về Christelle, nhưng tôi đã lấy lại được sự bình tĩnh nhờ việc nhấm nháp đồ ăn ngon.

Cô ấy chả liên quan gì tới tôi hết, dù sao thì. Tôi đã quyết định nó sẽ như vậy.

“Đương nhiên, có một người khác họ thực sự nên đề phòng.”

Phó chỉ huy Élisabeth vén mái tóc màu ô liu cô ấy qua bên tai và mỉm cười.

“Tôi đang nói về ngài đó, Vương tử Jesse.”

“Hả?”

Tôi giật mình và làm rơi miếng gougère thứ năm mà tôi định ăn. ‘Tại sao tên tôi lại được nhắc đến?’

“Thưa điện hạ, ngài bị cuốn vào một vụ ám sát sau một tuần tới cung điện và đã sống sót được nhờ năng lực của ngài. Các quý tộc và thậm chí cả những thường dân bên lề đường đều đang bàn tán về ngài.”

“Ngài hẳn là đang đùa…. đúng không, Phó chỉ huy Moutet?”

“Không hề. Liệu ngài có mang bạn nhảy tới Vũ hội hay không, ngài sẽ mặc gì, hay thậm chí ngài sẽ nhảy điệu nhảy nào… Họ được cho là tò mò về mọi thứ.”

Tôi nhắm chặt mắt trước khi mở nó lại. Một miếng bánh phô mai khác trôi xuống cổ họng tôi.

‘Sẽ có lợi gì cho tôi khi nhận được nhiều sự chú ý tới vậy?’

“Umm, ta sẽ không tham gia Vũ hội. Ta gần như còn không thể đi dạo trong vườn nếu không có sự cho phép của Bệ hạ.”

“Có những cuộc bàn tán rằng Bệ hạ sẽ gửi cho ngài một lời mời chính thức, thưa điện hạ.”

‘Khoan đã…… Tại sao bà ấy lại làm vậy?!’

“Đó chỉ là giả thuyết của tôi thôi, nhưng gia đình Hoàng gia đã nhận được vài sự khinh bỉ bởi vì vụ ám sát này. Tôi tin rằng người muốn lấy lại uy danh của gia đình Hoàng gia nhờ việc công khai thể hiện rằng ngài vẫn khỏe mạnh.”

Tôi cảm thấy mọi thứ đang trở nên dần mờ đục. Cái buổi vũ hội ở cung điện mà nhân vật chính sẽ ra mắt trước Giới thượng lưu ở đó?

Tôi chưa bao giờ đọc một cuốn tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn, nhưng trực giác đang nhắc nhở tôi điều gì đó.

Đây là sự kiện mà tôi phải né tránh bằng mọi giá.

Thực chất, buổi vũ hội này đối với tôi có thể còn nguy hiểm hơn vụ ám sát của cặp song sinh.

Tôi có thể ngăn chặn vài cú tấn công bằng cách triệu ra vòng tròn bây giờ, nhưng tôi sẽ không thể thoát khỏi nếu tôi bị cuốn theo mạch truyện của nhân vật chính.

“Ta tin rằng ta sẽ bận vào ngày hôm đó.”

“Gì cơ? Nhưng mà, tôi thậm chí còn chưa đề cập đến ngày diễn ra buổi vũ hội?”

“Ta tới Đế quốc để hoàn thành vai trò của một Linh mục Thú Tội. Ta sẽ phải lắng nghe những lời thú tội của những người đáng quý ở cung điện.”

Tôi nói bất cứ thứ gì nảy ra trong đầu tôi, kể cả khi tôi nghĩ đó là một cái cớ đàng hoàng.

Tôi có thể là một con tin ngoại giao, nhưng danh hiệu chính thức của tôi là ‘Linh mục Thú Tội’ nên tôi chỉ cần phải làm tốt công việc của mình.

Vị trí ‘nam chính thứ hai’ không phải chuyện của tôi.

“Nhưng tất cả mọi người sẽ có mặt ở phòng khiêu vũ ngày hôm đó……”

“Ta có thể không biết gì nhiều, nhưng ta biết rằng là số lượng những người không thể tham dự vũ hội sẽ lớn hơn số lượng tham dự vũ hội.”

Tôi gợi nhớ lại cái cách mà Ganael đã nhờ tôi lắng nghe lời thú tội của cậu ấy ngay ngày đầu tiên tôi tới đây.

Tôi cũng nhớ khuôn mặt của những thợ làm vườn, người hầu, và nhân viên nhà bếp đã luôn chào đón tôi với một nụ cười tươi.

“Ta sẽ giữ nguyên cương vị là một linh mục cho những người đó.”

Tôi cười tươi. Nó nghe có vẻ là một lời bào chữa hoàn hảo kể cả khi nó mới được suy nghĩ hơn một lần.

*

“Thưa bệ hạ, Lệnh bà, Hồng y Aurélie Boutier đã tới.”

“Bảo cậu ấy vào đi.”

Nữ hoàng của Đế quốc, Frédérique Riester, ngồi thẳng dậy thay vì dựa lưng vào ghế dài.

Hồng y sẽ cằn nhằn với bà về việc tư thế của bà tệ hại như thế nào hay việc bà ấy nên nghĩ về tuổi tác của mình nếu tiếp tục ngồi như thế này.

Nữ hoàng đang sửa lại chiếc cà vạt nhăn nheo của mình khi Hồng y xuất hiện.

Bà mặc một chiếc áo choàng nghi lễ đầy đủ với một chiếc mũ tế trên đầu không giống như cách bà đã mặc khi bà ấy đi kiểm tra tình hình Vương tử Jesse.

“Hồng y Aurélie Boutier nghênh đón mặt trời hạ xuống bề mặt.”

“Laura, cho bọn ta vài phút.”

“Vâng, thưa bệ hạ.”

Trưởng hầu lặng lẽ đáp và rời khỏi phòng.

Chỉ còn lại Nữ hoàng và vị Hồng y ở trong văn phòng lớn.

Aurélie ngồi xuống băng ghế dài đối diện Nữ hoàng như thể đó là chuyện bình thường và uống một ngụm cà phê mà đã được chuẩn bị sẵn cho bà.

“Tại sao cậu đến muộn thế?”

“Tớ đến ngay khi cậu gọi. Cậu biết là Cung điện Juliette cách xa Cung điện Nữ Hoàng mà.”

Vị Hồng y đáp lại câu hỏi càu nhàu của Frédérique với một nụ cười dịu dàng.

Aurélie Boutier đã ngay lập tức rời khỏi phòng của Vương tử Jesse sau khi nghe thấy giọng người ký kết của bà gọi bà trong đầu.

Ánh mắt kinh ngạc trong đôi mắt màu tím của chàng trai trẻ vẫn còn hiện rõ trong tâm trí của bà.

“Thế, tình hình thế nào rồi?”

“Vương tử Jesse đang rất khỏe mạnh. Cậu ấy không bị thương, và chấn thương tinh thần sẽ hồi phục sớm thôi.”

“Cậu biết thừa tớ đang không hỏi về chuyện đó mà.”

Đôi mắt màu cherry của Nữ hoàng trở nên giận dữ.

Aurélie lặng lẽ thở dài với cái tính nóng nảy của cô bạn thời thơ ấu của mình.

“Năng lượng của cậu ấy bùng nổ nhiều như vậy, nhưng chỉ mất ba ngày để dòng chảy năng lượng dịu lại. Tổng số năng lượng của cậu ấy cũng khó để tớ định rõ được.”

“Cái thể loại gì……”

Vị Nữ hoàng trông có vẻ sốc khi nghe rằng mức độ năng lượng vượt quá những gì mà Hồng y có thể đo lường.

Vị Hồng y chậm rãi tiếp tục nói.

“Có thể hiểu tại sao các người hầu quanh nơi đó có những giấc mơ đẹp. Sẽ rất là lạ khi họ cảm thấy khó chịu khi có nhiều năng lượng vơ vẩn xung quanh họ tới vậy. Tình trạng của Cédie gần đây đang trở nên tốt hơn có lẽ cũng là do đứa trẻ đó.”

“…Tớ thực sự không hiểu cậu đang nói gì.”

“Tớ nghĩ cậu vung kiếm quá nhiều gần đây rồi đấy. Đọc vài cuốn sách đi.”

Đó là một câu đùa đơn giản, nhưng Nữ hoàng lại không hề cười như mọi khi.

Chủ đề bây giờ quá nghiêm túc và nặng nề để làm vậy.

“Năng lượng của cậu ta ở cái mức độ mà cậu không thể đo được? Có phải cậu đang cố nói cậu ta có thể sẽ là Giáo hoàng trong tương lai hay gì?”

“Ai mà biết?”

Aurélie thở dài đáp.

“Tất cả những gì tớ biết là tổng số năng lượng trên plate của cậu ấy rất lớn. Thần lực hiện tại của cậu ấy đang ở mức Giám mục.”

“Dù bằng cách nào, thông tin về việc cậu ấy là một giám mục chỉ để làm trưng là một lời nói dối.”

“Đúng vậy. Cậu ta có thể một mình dễ dàng hạ gục một linh mục ở mức Giáo sĩ và một Kỵ sĩ Thánh.”

Cả hai người họ đều dừng lại một lúc.

Vị Nữ hoàng vuốt mát tóc màu bạc mà bà ấy mới cắt ngắn gần đây, nói rằng nó rất phiền phức.

“Vậy vị vương tử đó có thực sự trộm ‘Chiếc đĩa Ước Nguyện’ không?’

Nữ hoàng nhìn xuống đống tài liệu trên chiếc bàn đặt ở trước ghế dài.

Đó là bản báo cáo về thông tin mà các binh linh nhận được từ biên giới.

‘Thánh đường của Sự Cẩn Trọng’ là thánh đường lớn nhất trên lục địa, nằm ở vị trí biên giới của Thánh quốc Và Đế quốc Riester.

Một trong những thần vật của lục địa được cất giữ ở đó, đồng thời là nơi cư trú của Giáo hoàng, và có một huyền thoại rằng là nếu ai đó dùng máu của họ để ước, Đấng Toàn Năng sẽ ban cho họ điều ước đó.

Đó là lý do nó được đặt tên là ‘Chiếc đĩa Ước Nguyện’.

Vương tử Jesse bị nghi là đã chạm vào chiếc đĩa khi anh nghỉ chân ở thánh đường trên hành trình tới Đế quốc.

Và nó không giống như là anh đã chạm vào nó đồng thời cũng bất khả thi dựa vào lượng thời gian anh bỏ ra, và không gì được tìm thấy trong đồ đạc của vương tử.

Những binh lính kể là nhóm của vương tử là những người duy nhất đã vượt qua khu vực kiểm tra ngày hôm đó nhưng anh ta không có lý do gì để trộm nó.

Kể cả khi không tìm được Thần khí, vương tử cũng sẽ thoát khỏi những mối nghi ngờ này trong tương lai.

“Tớ vẫn chưa rõ lắm. Tớ không nghĩ từ ‘trộm’ là phù hợp cho nó.”

“Adam, trả lời câu hỏi đi.”

Nữ hoàng sử dụng tên đệm của Hồng y để la mắng bà vì né tránh câu hỏi.

Tuy nhiên, không phải là Nữ hoàng thực sự không hiểu ý của Hồng y.

Chiếc Đĩa Ước Nguyện vẫn ổn.

Nó vẫn được đặt ở thánh đường, tỏa ra hào quang thánh thiện và phô bày vẻ đẹp bên ngoài của nó.

Có thể hiểu được vì sao chiếc đĩa là Thần vật duy nhất Giáo hoàng có thể chế trụ được.

Nhưng vấn đề là… Bên trong của nó không ổn.

“Kể cả khi chiếc đĩa vẫn ổn, chúng ta không thể ngó lơ việc tất cả Nước Thánh đều đã biến mất.”

“Tớ biết, Yves.”

Vị Hồng y lặng lẽ đáp lời.

Tất cả Nước Thánh ở trong chiếc đĩa đều đã biến mất mà không để lại một giọt.

Điều đó có nghĩa là chiếc đĩa và Nước Thánh đã trở thành một thực thể từ lâu lắm rồi.

Việc cạn kiệt Nước Thánh gần như dẫn đến sự hủy hoại của chiếc đĩa.

“Tớ hỏi lại lần nữa. Có phải vương tử đã hấp thụ Nước Thánh để có lượng sức mạnh như vậy?”

“Đứa trẻ đó vô tội. Cá nhân tớ xác nhận điều đó.”

Ánh mắt bình tĩnh của Aurélie bắt gặp ánh mắt hung hăng của Nữ hoàng.

Frédérique hiểu nghĩa câu ‘cá nhân xác nhận điều đó’ của Aurélie.

“Ghi chép của người cuối cùng chạm vào Nước Thánh là từ 600 năm trước. Tên quý tộc đó uống Nước Thánh để hi vọng đạt được sức mạnh của Giáo hoàng nhưng toàn bộ cơ thể của hắn ta bị thiêu cháy.”

“Đấng Toàn Năng nhân từ.”

Nữ hoàng nói bằng một giọng mỉa mai. Bà là một tín đồ, nhưng bà đã không còn yêu quý Đấng Toàn Năng từ lâu rồi.

<< Previous Chapter | Index | Next Chapter >>

Bookmark(0)

No account yet? Register

One Reply to “Khi Nam Thứ Phản Công – Chương 8: Tin Tức Về Cô Ấy (2)”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *