Khi Nam Thứ Phản Công – Chương 7: Tin Tức Về Cô Ấy (1)

“Hai tên cướp, Synkie và Pierre, đều giống nhau về tuổi tác và kích thước với hai đứa trẻ bị giết. Quan trọng nhất, chúng cũng là song sinh, nên chúng dễ dàng vượt qua buổi phỏng vấn mà không hề bị nghi ngờ. Đội Cận Vệ tin rằng ai đó làm việc cho gia đình Véran đã nhận tiền từ Thánh quốc và tiết lộ thông tin về những ứng cử viên người hầu.”

“Vậy ngài đang nói là một khi Thánh quốc lấy được tin tức về cặp song sinh nhà Véran, họ đã gửi sát thủ khớp với yêu cầu để đánh tráo với chúng.”

“Đúng vậy. Có vẻ nó được được kế hoạch từ lâu trước khi ngài tới đây.”

‘Tiền? Họ bán đứng hai đứa trẻ chỉ mới mười ba và giết chết chúng vì tiền?!”

Tôi phát điên lên vì những gì mình vừa nghe được.

Eunse chưa bao giờ kể cho tôi về mặt này của TTMGK.

Có phải cả cái cuốn tiểu thuyết này đều như vậy? Hay nó chỉ hỗn loạn như thế này xung quanh ‘nam chính thứ hai’?

Nếu nó là cái sau, tôi có thể hiểu vì sao Eunse luôn cảm thấy thương tiếc cho vị vương tử này.

“Chúng đã được giáo dục kỹ lưỡng để trở thành người hầu của ngài, nên chúng đã không trượt bài khảo sát. Chánh tổng quản và Benjamin đều không hề nghi ngờ chúng bởi vì họ đã nhìn thấy chúng ở buổi phỏng vấn.”

Hồng y Boutier bình tĩnh nói thêm.

“Thưa bà, điều gì đã xảy ra với chúng? Chúng đã bị xử tử?”

“Chúng còn sống.”

Ánh mắt của bà ấy trông khá lạ khi nhìn tôi.

“Đều nhờ vào ngài đã chăm sóc chúng ra trò đấy. Ngài đã đưa ra Lời Sấm nên chúng không thể tự tử. Thông thường, những sát thủ khi bị bắt sẽ cố tự tử để bảo vệ chủ nhân của chúng.”

“Vậy……”

“Vâng. Chúng đã bị Đội Cận Vệ Hoàng Gia bắt giữ mà không thể tự sát. Thông thường, những sát thủ khi bị bắt thường cố tự sát để bảo vệ chủ của chúng.”

“Chúng có bị tra tấn không?”

Tôi cắn môi.

Không phải là tôi tha thứ cho những việc lũ khốn đó đã làm với tôi.

Sự thất vọng và ghê tởm của tôi với lũ sát nhân đó không hề giảm đi chút nào chỉ vì tôi đã thân với chúng trong những tuần qua.

Nhưng đó là một giới hạn cho một người Hàn Quốc sống ở thế kỷ 21 có thể chấp nhận hình phạt đó.

Có thể hiểu được là những kẻ phạm tội thì phải đi tù.

Có thể hiểu được là bọn họ phải thẩm vấn chúng để tìm ra kẻ chủ mưu.

Nhưng tra tấn con người, đặc biệt là trẻ em còn ở độ tuổi thiếu niên, không phải thứ gì đó mà tôi có thể dễ dàng chấp nhận.

“Bọn họ có thể đã làm vậy nếu tôi không có ở đây, nhưng may mắn thay, tôi khá là lão luyện đấy.”

Đôi mắt màu be của bà ấy cong lên.

“Lời Sấm của tôi rất mạnh. Không quá khó để tôi làm sạch hoàn toàn tâm trí của hai đứa trẻ đã sống cả cuộc đời bị tẩy não.”

Thật an tâm.

Lần này bà ấy nhìn biểu cảm của tôi trước khi cười lớn.

“Ngài thực sự là một đứa trẻ hiền lành như tôi đã được nghe kể.”

“Không phải đâu thưa bà, tôi tin rằng chúng phải bị trừng phạt. Kể cả khi chúng còn nhỏ tuổi, chúng đã giết ba người và cũng đã cố ám sát tôi.”

“Ngài nói phải. Chúng sẽ bị phán tội danh cố ám sát một thành viên gia đình Hoàng gia bởi vì chúng đã cố giết một vương tử ngoại quốc đang cư trú tại cung điện. Kể cả khi chúng được tha mạng nhờ cặp vợ chồng Véran hay lòng nhân từ của ngài, chúng sẽ dành cả cuộc đời còn lại của mình ở trong tù.”

Tôi gật đầu.

Tôi vừa suýt soát cứu vãn được mạng sống của mình, nhưng tôi cảm thấy tồi tệ nghĩ về hai đứa trẻ và người lái xe đã mất mạng ngay trong chốc lát.

“Vậy tôi có thể hỏi có thể hỏi ngài vài câu hỏi được không?”

“Xin lỗi? Bà có câu hỏi cho tôi?”

“Tôi không nghĩ mọi câu hỏi của tôi đều đã được trả lời. Tôi chỉ muốn vài câu trả lời về những điều đã làm tôi tò mò trong ba ngày qua.”

“…… Tôi sẽ trả lời bất kỳ câu hỏi nào trong khả năng của mình, thưa Lệnh bà.”

‘Tôi đoán mình đã bất tỉnh ba ngày.’

Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi khi tôi nhìn thẳng vào cặp mắt thần bí của vị Hồng y.

Bà ấy thận trọng cất lời.

“Thánh quốc…… Tôi biết là ngài không được tôn trọng ở đó.”

Mm, thực ra tôi đã biết điều đó.

Eunse đã nhắc đến cuộc sống gia đình bất hạnh của Jesse Venetiaan, và nó cũng đã được viết trong số báo mới nhất của < Tuần báo Riester >.

Không giống hai công chúa được sinh ra từ mối quan hệ giữa Nữ vương và Vương quân, Vương tử Jesse là một đứa tạp chủng sinh ra từ mối tình của Nữ vương và một vị linh mục.

“Mọi người ở Đế quốc đều biết người đã thúc đẩy ngài bị đưa đi làm con tin ngoại giao là Vương quân của Thánh quốc, Werner.”

Người chồng chính thất này có vẻ đã coi vị vương tử này là cái gai trong mắt mình.

Có thể tên khốn đó cũng đã là người gửi sát thủ tới.

Tôi bình tĩnh gật đầu. Hồng y Boutier chậm rãi nói tiếp.

“Cũng không đáng ngạc nhiên gì khi ông ta gửi sát thủ tới ám sát ngài. Ông ta có thể yêu cầu Đế quốc chịu trách nhiệm nếu ngài chết với tư cách là một con tin ngoại giao, nên đó có thể là một kế hoạch tốt trong tâm trí của Vương quân. Cặp sát thủ song sinh cũng đã thừa nhận việc này.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Chúng đã lên kế hoạch ám sát ngài và làm nó trông giống như một vụ tự sát. Có thể chúng đã lên kế hoạch gán tội cho ngài về vụ trộm ở thánh đường bởi ngài bị thẩm vấn về nó gần đây.”

Tôi thắc mắc là tại sao ông ta lại muốn giết tôi trong khi tôi đã bị gửi đi làm con tin ngoại giao, nhưng nó có thể liên quan tới việc rằng Vương tử Jesse thực tế là con trai của một linh mục.

Những linh mục có quyền lực tuyệt đối ở Thánh quốc.

Những hậu duệ hoàng gia đều được rửa tội và trở thành linh mục và sẽ thăng thành giám mục ở độ tuổi mười sáu kể cả khi họ được sinh ra với Thần Lực cực kỳ yếu.

Dù họ lớn lên trở thành kiếm sĩ, pháp sư, hay bất kỳ cái gì đi chăng nữa, bất cứ ai gần với ngai vàng đều cũng sẽ mang danh hiệu linh mục.

Cách duy nhất để ai đó không mang dòng máu hoàng gia trở thành linh mục là được sinh ra với Thần lực cực kỳ mạnh, nhưng điều đó có vẻ không phổ biến dựa vào những cuốn sách lịch sử mà tôi đã đọc.

Mỗi thế hệ chỉ khoảng duy nhất một người, một dân thường không hề mang trong mình dòng máu hoàng gia, người sẽ trở thành linh mục.

Đó là lý do vì sao nó không phải là phóng đại khi mọi người gọi câu chuyện như thế nào mà vị Quân chủ của Thánh quốc lại phải lòng một linh mục, người mà có xuất thân gốc là dân thường và có một đứa con với vị linh mục đó là ‘mối tình lãng mạn của thế kỷ đã làm chấn động cả đại lục’.

Những thần dân của Thánh quốc ủng hộ quyền lên ngôi của người con đầu của Nữ vương, Thế Nữ Elise, nhưng thể hiện niềm yêu mến khá mãnh liệt đối với Jesse, con trai của một linh mục.

Anh ta là một vương tử cực kỳ nổi tiếng được sinh ra với đôi mắt màu tím, màu mắt được cho là của hậu duệ Đấng Toàn Năng.

Điều đó có thể là hiển nhiên đối với Vương quân Werne, cha của Thế nữ, khi cảm thấy lo lắng.

À, đây đều là những thứ tôi đã học và ghi nhớ trong khi đang vẽ cây gia hệ của ai đó từ thông tin mà tôi đã đọc.

Điều duy nhất mà Eunse đã kể cho tôi là Vương tử Jesse được sinh ra từ một mối quan hệ ngoại hôn, mắt của anh ta màu tím, và rằng ‘bầu không khí trong gia đính của anh ta thật kinh khủng.’

“Nhưng Vương quân chắc chắc không thể tin được là Thần lực của ngài lại mạnh tới như vậy. Hai đứa trẻ không phải là đối thủ của ngài.”

Cặp mắt của Hồng y Cardinal tối lại.

Tôi nuốt nước bọt. Đây là điều mà ngay cả tôi cũng không thể hiểu được.

Nếu họ biết Vương tử Jesse là một linh mục mạnh mẽ, họ đã gửi những người mà mạnh hơn anh ta để nhanh chóng giải quyết anh.

Nhưng những sát thủ của Vương quân trở nên bất lực bởi sự bùng nổ năng lượng của tôi và chỉ có thể tuân theo Lời Sấm của tôi.

“Không thể tin được…… Không đời nào ngài có nhiều Thần Lực tới vậy!”

‘Ngài thực sự đã trộm Thần vật hay gì?!’

Tôi nhớ lại những gì hai thằng nhóc đấy đã kêu lên với tôi. Chúng có vẻ thậm chí còn sốc hơn cả tôi bởi lượng năng lực mà tôi đã giải phóng.

Điều này rất là lạ. Vương tử Jesse được sinh ra và lớn lên trong cung điện Thánh quốc.

Nếu anh ta được sinh ra với Thần lực mạnh mẽ, không đời nào Vương quân sẽ không biết điều đó.

Điều đó có nghĩa là nó không phải là bẩm sinh và là anh ta nhận được Thần Lực sau khi rời khỏi Thánh quốc?

Anh ta làm được việc đó khi nào? Hơn nữa, điều như vậy thậm chí khả thi à?

Tôi bắt đầu thấy đau đầu rồi đấy. Tôi quyết định thành thật.

“Thưa Lệnh bà, tôi thậm chí còn không biết việc đó xảy ra như thế nào”

“Hmm.”

“Tôi không biết Thần Lực của tôi mạnh tới vậy. Tôi chỉ nghĩ tôi không thể chết như thế này và khẩn cầu tới Đấng Toàn Năng.”

“Và sau đó năng lượng phóng ra từ người ngài mạnh tới mức khiến các bức tường vỡ vụn? Vùng Thánh của ngài cũng đủ to để lấp đầy cả căn phòng.”

“…… Vâng, thưa bà”

Bà ấy chậm rãi nghiêng đầu.

Khuôn mặt bà ấy có vẻ kiên nhẫn nhưng có chút lạnh lẽo.

“Ngài có trộm Thần vật từ Thánh Đường Của Sự Cẩn Trọng không?”

“Không, thưa bà.”

Tôi lập tức trả lời.

Tôi không biết làm thế nào mà cuộc trò chuyện dẫn tới chiều hướng như thế này, nhưng tôi vô tội nên tôi không có lý do gì để do dự.

Vị Hồng y từ từ nhắm mắt mình.

[Xin Đấng Toàn Năng hãy tha thứ cho lời nói dối của đứa trẻ này.]

Một vòng tròn màu vàng lớn xuất hiện trên sàn phòng ngủ ngay sau khi bà ấy cất lời.

Vùng Thánh này cực kỳ lạ mắt và tinh tế so với Vùng Thánh của tôi.

Vòng tròn xoay tròn một lần trước khi biến mất trong khi tôi đang ngẩn ngơ ngắm nhìn hoa văn phức tạp của nó.

Tôi cuối cùng nhận ra bà ấy đã làm gì với tôi.

“Vừa rồi……”

“Tôi đã thử dùng một vòng thánh dùng để thú tội để kiểm tra liệu ngài có nói dối không. Tôi xin lỗi.”

Bà ấy cười cay đắng.

“Những người thú tội và được tha thứ nhận được một phản ứng năng lượng đặc biệt. Có vẻ như ngài không có tội lỗi nào để tha thứ vì Vùng Thánh rất yên tĩnh. Ngài đang nói sự thật.”

‘Chà, có cả những người sử dụng lời thú tội làm máy phát hiện nói dối. Thưa bà, Hồng y có thực sự được làm điều này không vậy?’

Tôi kinh ngạc khi thấy bí tích còn có thể sử dụng như thế này.

Tôi đồng thời cảm thấy nhẹ nhõm khi Vương tử Jesse đã không lấy trộm Thần Vật mà tôi không biết.

“Đến lúc tôi phải đi rồi.”

Bà ấy phủi quần áo và đứng dậy trong khi tôi đang ngơ ngạc.

“Tôi chắc ngài có rất nhiều câu hỏi, nhưng có người đang gọi tôi.”

‘Khoan, bà ấy cứ đi như thế à? Thế là xong à?’

Bà ấy đột nhiên rời đi như thế này làm tôi choáng bằng việc nhìn thấy bà ngay khi vừa mới mở mắt.

“Thưa Lệnh bà, ngài phải rời đi bây giờ?”

“Thứ Hai, Thứ Tư, và Thứ Sáu vào 11 giờ. Tôi sẽ mở cửa văn phòng của mình. Ngài cứ thoải mái tới hỏi bất kỳ điều gì ngài có.”

Bà ấy giống một giáo sư trong trường đại học cũ của tôi.

Đó là một lời đề nghị cực kỳ tuyệt vời cho tôi vì tôi có kế hoạch moi được nhiều thông tin nhất có thể từ Hồng y.

Tôi bình tĩnh gật đầu.

“À phải rồi, ngài sẽ khen Élisabeth khi con bé tới chứ? Con bé là người đầu tiên phát hiện điểm đáng ngờ của cặp song sinh.”

Vị Hồng y nói khi khi bà ấy chuẩn bị bước ra khỏi cửa.

“Élisabeth? Ngài đang nói về phó chỉ huy Phó Chỉ Huy Moutet?”

“Đúng. Con bé là một đứa trẻ khiêm tốn, nên con bé sẽ không đem nó ra trước đâu.”

***

“Tôi đã ở cùng với Thái Tử điện hạ ở điền trang của Nam tước Véran khi tôi còn nhỏ. Tôi để ý về thực tế chúng lớn lên không giống nhau vì tôi nhớ rằng chúng giống hệt nhau hồi còn nhỏ.”

“Vậy à.”

“Tôi chắc điều đó có xảy ra, nhưng tôi đoán ngài có thể gọi nó là trực giác của Phó Chỉ Huy của Đội Cận Vệ. Đó là lý do tôi khẩn cấp gửi tin tới cho Nam tước thông qua cổng liên kết để xác nhận xem nó có là thật không. Tôi cũng tới tìm điện hạ để hỏi ý kiến ngài ấy về vấn đề này. Trực giác của tôi cuối cùng đã đúng.”

‘Không phải ai đó đã bảo rằng cô gái này cực kỳ khiêm tốn à?’

Tôi nhấp một ngụm trà bí ngô trong khi nghe Phó Chỉ Huy Élisabeth kể về vai trò của mình trong vụ việc này với một vẻ mặt vô cùng tự hào trên mặt cô.

Tôi yêu cầu loại trà này sau khi nhìn thấy khuôn mặt Ganael sưng tấy vì khóc quá nhiều vì cậu ấy lo lắng cho tôi, nhưng nó khá là ngon với hương ngọt.

“Vợ chồng nam tước đã không nghe được tin tức gì từ hai người con trai của họ khoảng một thời gian nhưng đã chờ đợi bởi vì họ nghĩ hai đứa trẻ đã gửi những lá thư qua đường thư vận chuyển bởi vì cổng thư quá đắt. Họ đã không tưởng tượng được một việc vô cùng kinh khủng đã xảy ra với hai người con của họ.”

Phó Chỉ Huy Élisabeth nhăn mặt như thể cô đang xúc động.

Tôi đã nghĩ cô ấy không phải là một người điềm tĩnh như tưởng tượng ngay lần đầu gặp mặt, cô ấy dường như biểu cảm nhiều hơn tôi nghĩ.

Có phải cô ấy cố tỏ ra cứng rắn ngày hôm đó bởi vì cô ấy đến để điều tra về vụ tai nạn tại thời điểm đó.

“Tôi dẫn Đội Cận Vệ tới cung điện Juliette ngay sau khi Nam tước Véran xác nhận thông tin. Tôi xin lỗi vì không thể phản ứng sớm hơn tại thời điểm đó, thưa điện hạ.”

“Không sao đâu. Ta mới là người cần phải cảm ơn ngài. Mạng sống của ta đã có thể rơi vào nguy hiểm nếu ngài không xuất hiện tại thời điểm đó, Phó Chỉ Huy Élisabeth.”

Đôi mắt màu xám cô ấy sáng lên khi cô ấy cười.

“Rất khó để đi tới Cung điện Juliette bởi vì nó nằm ở góc xa nhất của khuôn viên Cung điện Hoàng Gia. Có rất ít binh linh được giao trực ở đây vì không có nhiều mối đe dọa gì. Đương nhiên nó sẽ thay đổi từ bây giờ.”

Tôi phân vân liệu có nên hỏi về sự cố ‘Trộm Bảo Vật Thánh Đường’ chết tiệt kia không, trong khi cô ấy đang kể cho tôi về kế hoạch gia tăng số lượng lính gác ở Cung điện Juliette.

Việc Hồng y xen vào và xác nhận tôi không phải tên trộm giờ đây đã không liên quan gì tới tôi.

Tôi thực sự tò mò về chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi nghĩ rằng mình không cần tỏ ra bất kỳ hứng thú gì về nó vì chắc hẳn nó không không phải một vụ tai nạn quan trọng gì vì Eunse đã không kể hay nhắc gì về nó.

“Ah, chúng tôi cũng sẽ đảm bảo an bài nhiều lính canh cho ngài khi ngài tham dự Vũ Hội Mùa Xuân.”

“Gì cơ? Vũ Hội Mùa Xuân á?”

Tôi hỏi bằng chất giọng lạnh lẽo. Tất cả những suy nghĩ khác của tôi nhanh chóng biến mất như nước thủy triều rút xuống.

<< Previous Chapter | Index | Next Chapter >>

Bookmark(0)

No account yet? Register

One Reply to “Khi Nam Thứ Phản Công – Chương 7: Tin Tức Về Cô Ấy (1)”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *