Điều Gì Xảy Ra Khi Nam Chính Thứ Hai Tấn Công – Chương 5: Trượt Thác (2)

“……Tôi chưa từng thấy một Vùng Thánh nào sáng và lớn như vậy trước đây.”

Benjamin có vẻ biết gì đó, còn tôi, thì như một món đồ chơi bị vỡ trong tình huống bất ngờ như thế này.

Mất tới 10 giây để tôi nhận ra việc ‘triệu hồi một vòng tròn màu vàng trên mặt đất’ là năng lực của tôi.

Tôi vẫn cảm thấy bối rối sau khi nhìn thấy điều mà tôi chỉ nhìn thấy trong game đang xảy ra với tôi, nhưng tôi cảm giác nó sẽ rất ngu xuẩn khi hỏi, ‘đây là gì?’

[Dù sao thì, những đứa trẻ sẽ không bị làm hại bởi vì ta. Đó cũng là sự thật đối với ông, Benjamin.]

Giọng tôi lại vang vọng một lần nữa như thể tôi đang ở quán karaoke.

Ánh sáng của vòng tròn từ từ mờ dần trên mặt đất cho đến khi biến mất không một dấu vết. Có vẻ như nó hiểu tôi đã nói xong những thứ mà tôi cần nói và biến mất.

“Tôi sẽ tin ngài vì ngài đã sử dụng Lời Thề Thánh, thưa điện hạ.”

“……”

Đây là lúc tôi thấy Benjamin trông có vẻ rạng rỡ và dịu dàng nhất trong suốt cả tuần.

Tôi không trả lời.

Thật khó để duy trì biểu cảm khuôn mặt, và tôi còn có một đống thứ phải tìm hiểu khi tôi quay trở về phòng của mình.

‘Vùng Thánh’, ‘Lời Thề Thánh’… và thậm chí tại sao Benjamin hành động rất kỳ quặc ngày hôm nay. Tôi trở nên giống như ai đó chưa kịp ôn tập các đề bài trước khi thi.

***

“Ganael, nói chuyện chút đi.”

Tôi đóng tài liệu học tập của mình, à nhầm, sách Thần học, và ngăn chàng trai trẻ lại.

Ganael, người trông cực kỳ hạnh phúc vào sáng nay, bây giờ trông cực kỳ cực kỳ lo lắng.

Cậu ta trông nhợt nhạt khi đang phục vụ tôi bữa trưa và chỉ cười khó xử và tự lầm bầm một mình bất cứ khi nào tôi cố nói chuyện với cậu.

“T, thưa điện hạ.”

“Ngồi đi. Cậu đã ăn gì chưa?”

Chàng trai lặng lẽ nói nhỏ rằng mình đã ăn. Tôi có thể thấy đồng tử lớn màu vàng của cậu ta đang run rẩy.

Cậu ta chắc chắn đã nghe được gì đó từ Benjamin hay chuyện gì cực kỳ lớn tới mức không cách nào cậu ta không biết chuyện gì đã xảy ra.

Benjamin, người đã làm tôi lo lắng hồi nãy, đã mất tăm từ chuyến đi dạo hồi nãy của tôi.

Ông ta đã biến mất mà không hề trả lời bất cứ câu hỏi nào của tôi.

“Benjamin đã nói với ta một số thứ kỳ quái khi ở trong vườn. Cậu có biết bất cứ thứ gì về nó không?”

“Eek.”

Bất cứ ai cũng có thể biết cậu ta biết rất nhiều về nó.

Ganael có thể sắc sảo, nhưng cậu ta có vẻ dở mấy thứ như nói dối hay giả bộ.

Hay cậu ta không nghĩ đến việc che giấu nó vì đó là tôi?

“Ta cảm thấy ta có quyền biết về nó nếu nó liên quan tới ta.”

‘Mình chắc không phải chuyện lớn gì đâu.’

Tôi tự nói với bản thân mình như vậy và cố gắng đè nén cảm giác xui xẻo trong lòng mình.

Tôi đã cực kỳ kín đáo trong những tuần quan và chưa hề va chạm gì với hoàng tử theo dự định của mình.

Tôi cũng chưa hề nghe gì về Christelle, NVC của < Tôi Bỏ Việc Và Trở Thành Một Tiểu Thư Quý Tộc Ở Thế Giới Khác >.

Điều đó có nghĩa là NVC, nam chính, và tôi chưa có mối quan hệ chồng chéo gì với nhau hết.

“Umm, thưa điện hạ… Ngài biết đấy……”

Tôi bình tĩnh chờ cậu ta giải thích.

Tôi đủ tuổi để biết vội vàng thúc ép trẻ em nói thật chỉ có phản tác dụng.

Ít nhất thì nó là như vậy đấy với Eunse.

“Umm…… Đã có một tên trộm.”

“Hmm?”

“Gì? Một tên trộm? Không phải một gián điệp mà là một kẻ trộm?”

Tôi tự hỏi món đồ kỳ diệu nào đã bị lấy trộm mà thậm chí khiến tôi phải nghe những điều kỳ quái từ Benjamin.

Ganale trông có vẻ an tâm khi nhìn thấy biểu cảm sốc tới tận gốc của tôi.

“Thưa điện hạ, thần tin rằng ngài thực sự không hề biết chuyện gì về nó.”

“Benjamin thậm chí còn lôi cả chuyện tử đạo ra. Đó là lý do vì sao ta nghĩ ít nhất ta cũng nên biết về nó, kể cả khi nó không liên quan gì tới ta.”

Tôi đột nhiên có một cảm giác… Một tai nạn quan trọng chắc chắn đã xảy ra ở đâu đó tôi không biết.

Nó có thể là sự kiện thúc đẩy câu chuyện của TTMGK.

Kể cả khi tôi cố không để mình bị cuốn theo dòng chảy sông, một viên đá cuội tý hon không thể trở thành một tảng đá. Rồi nó cuối cùng cũng sẽ bị cuốn theo nếu dòng chảy quá mạnh.

Trong trường hợp đó, tôi ít nhất cũng muốn biết dòng sông mà tôi đã phó thác bằng cả thân mình như thế nào và nó nhanh hay chậm.

“Tôi nghe nó một bảo vật… một thần vật đã biến mất……”

– Cốc cốc.

Cả hai chúng tôi ngừng nói chuyện và quay về phái cánh cửa sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa khô khốc.

“Hãy vào đi.”

Benjamin mở cửa và tiến vào. Ganael nhanh chóng đứng dậy. Tôi đã tò mò về việc ông ta đã làm gì tới tận bây giờ, nhưng ông ta lại lên tiếng trước.

“Thưa điện hạ, ngài có một vị khách.”

“Một vị khách?”

“Là Phó Chỉ Huy Élisabeth Moutet của Đội Cận Vệ Hoàng Gia.”

‘Vãi c*t.’

“Ta không nhớ là có cuộc hẹn nào với ngài ấy.”

“Xin thứ lỗi, thưa điện hạ.”

Một người phụ nữ trẻ xuất hiện phía sau Benjamin và lễ phép chào tôi.

Tôi lo lắng đứng dậy.

Cô có mái tóc màu ô liu xoăn cụp ngắn và đôi mắt màu xám sáng.

Đồng phục của cô có rất nhiều chiếc huy chương để khoe ra công trạng của mình.

“Có một vụ cướp nghiêm trọng đã xảy ra ở biên giới của Đế quốc Riester và Thánh Quốc Venetiaan. Tôi đã yêu cầu cuộc gặp mặt khẩn này bởi vì tôi có vài câu hỏi về vụ tai nạn này, thưa điện hạ. Xin hãy thứ lỗi cho tôi vì không thể thông báo cho ngài trước về cuộc gặp mặt này.”

Tôi sẽ có vẻ kỳ lạ và đáng nghi nếu tôi không thứ lỗi cho cô ta.

Tôi chầm chậm gật đầu.

Tôi nuốt nước bọt, biết rằng tôi không có lựa chọn nào ngoài chấp nhận cuộc gặp mặt với cô ta thậm chí khi biết cô ta là ai. Cảm giác như suy nghĩ tôi có không lâu lúc trước đã trở thành sự thật và tát vào mặt tôi.

Quên cái dòng chảy sông đi… Tôi có vẻ đã vô tình đi lên một chuyến Trượt Thác luôn rồi.

***

Thứ duy nhất mà tôi đã trộm khi đến đây là không khí tôi dùng để hít thở.

Tôi tự nhắc nhở bản thân là tôi không có gì để cảm thấy tội lỗi và ngồi thẳng dậy.

“Ah, ngài thực sự uống trà mà không có tí caffeine nào, thưa điện hạ.”

Phó Chỉ Huy Moutet là người lên tiếng trước.

Cô nếm thử trà Hoa Dâm Bụt mà Gananel mang đến. Giờ tôi hiểu ý cô ta nói rồi đấy.

Những linh mục của giáo phái Đấng Toàn Năng tránh xa khỏi những chất kích thích như caffein hay chất cồn.

Họ tin rằng họ không thể hoàn toàn sử dụng Thần lực đúng cách nếu họ bị ép phải tỉnh táo hay không thể tập trung.

Nó được viết trên trang đầu tiên của < Những Luật Lệ Và Tín Ngưỡng Của Giáo Phái Đấng Toàn Năng > mà chỉ những linh mục mộ đạo mới tuân theo luật này.

Lý do Benjamin và những đứa trẻ đã kinh ngạc khi thấy tôi yêu cầu trà Thảo mộc vào ngày đầu tiên là vì họ không biết vương tử Jesse lại trung thành với luật lệ của giáo phái tới như vậy.

Có thể hiểu được vì sao tên này lại được biết tới là kẻ vô lại của Thánh Quốc.

Tôi thực sự đã rất may mắn, như một con bò đực tình cờ bắt được một con chuột trong khi đang lùi lại.

“Mùi thơm thật. Tôi cũng nên giới thiệu loại trà này với hoàng tử điện hạ. Ngài ấy lúc nào cũng uống cà phê đen.”

“Umm, ngài không cần phải quanh co lòng vòng, Phó Chỉ Huy Moutet.”

Ánh mắt của cô ta trông như thể cô ta thấy lạ khi tôi ngắt lời cổ.

Nhưng những chuyện như hoàng tử Cédric là một tên khổ dâm thích Espresso không phải thông tin tôi cần.

“Ta chắc ngài cũng đang rất bận, Phó Chỉ Huy Moutet. Không phải ngài nói đã có một vụ trộm nghiêm trọng à?”

‘Quan trọng nhất, tôi không muốn trò chuyện lâu la gì với cô.’

“Ngài Chỉ Huy đang xử lý tất cả công việc đó và danh hiệu của tôi cũng chỉ là danh hiệu để tôn vinh. Làm ơn hãy cứ gọi tôi là Élisabeth.”

Cô ta mỉm cười khi nói. Tôi miễn cưỡng cười đáp lại.

Phó Chỉ Huy Élisabeth là con gái của Bá tước và là người thừa kế tước hiệu đó, địa vị của cô ta đời nào chỉ là để tôn vinh.

“Vậy hãy thứ lỗi cho tôi khi tôi hỏi vài câu hỏi có thể gây xúc phạm tới ngài .”

Vị Phó Chỉ Huy của Đế quốc nhấp một ngụm trà nữa trước khi bắt đầu chậm rãi thẩm vấn tôi.

Tôi thấy chiếc nhẫn trên tay trái của cô ta sáng lên khi cô ta cầm tách trà trên tay.

“Ngài có thể cho tôi biết ngài đã ở đâu và đang làm gì vào đêm ngày 17 tháng Ba được không?”

“Ngày 17 tháng Ba…… Là ngày đầu tiên ta tới đây. Ta chỉ nhớ mình đã tắm rửa và đi ngủ.”

Tôi cũng không biết chắc lắm vì tôi lần đầu tiên thức dậy ở nơi này là vào buổi sáng ngày 18 tháng Ba.

Nhưng Benjamin, người hầu cận và là giám sát riêng của tôi đã nói với tôi điều đó, nên nó chính là như vậy.

“Ngài có tiếp xúc với bất kỳ ai bên ngoài trước khi đi ngủ hay sau khi thức dậy không?”

“Không. Nhưng ngài nên hỏi Benjamin về điều đó để có câu trả lời chính xác hơn. Ta không nhớ rõ lắm vì ta đã rất mệt mỏi.”

“Tôi cũng đã thẩm vấn ông ta. Ông ta cũng trả lời giống như vậy.”

‘Đó hẳn là lý do ông ta đã mất tích trong vài tiếng đồng hồ vừa rồi.’

Tôi gật đầu.

“Ngài có thể lần lượt nói cho tôi tất cả những người mà ngài đã tiếp xúc vào ngày 24 tháng Ba được không.”

“Ngày hôm qua? Mm, Ganael và cặp song sinh tới để đánh thức ta dậy. Benjamin cũng ở đó với bọn ta khi ta thay đồ. Ta gặp vài người làm vườn vào chuyến đi dạo buổi chiều của ta, nhưng ta vẫn chưa nhớ hết được tên của họ.”

“Hầu hết mọi người đều không ghi nhớ tên của họ.”

Giọng của cô ta nghe như thể cô ta đang nén cười.

“Ngài giống hệt những gì Ganael kể với tôi, thưa điện hạ. Tôi được kể ngài là người có địa vị cao, rộng lượng với những người hầu và thậm chỉ tôn trọng cả với những người làm vườn.”

Tôi không thể nói với cô ta là vì những người hầu còn nhỏ tuổi hơn em gái của tôi, trong khi những người làm vườn ở độ tuổi ông bà bố mẹ của tôi.

“Như vậy khiến ta thoải mái hơn.”

Đó là những gì tôi thực sự có thể nói. Nó nghe như một câu trả lời chịu đựng nhưng thực tế.

“Thưa điện hạ, có phải trong số người hầu của ngài có một cặp song sinh.”

“Ah, chúng không giống nhau lắm. Chúng là những đứa trẻ nhà Nam tước Bellang, nhưng chỉ có chiều cao của chúng là giống nhau.”

Tôi kể với cô ta về cặp song sinh. Hai cậu bé 13 tuổi luôn đi theo phía sau Ganael.

Tôi nói với cô ta là tôi không có gặp bất kỳ ai sau đó nữa.

Benjamin, Ganael, và cặp song sinh là những người hầu chính luôn theo hầu tôi trong khi những người phục vụ khác chỉ xuất hiện khi họ cần giúp.

“Tôi đã từng đi thăm điền trang của Nam tước Bellang hồi còn nhỏ.”

“……Vậy à.”

“Vợ chồng Nam tước là những người cực kỳ tốt bụng. Tô nên gửi một lá thư hỏi thăm họ.”

Cuộc thẩm vấn chắc hẳn đã kết thúc mà không cần hỏi bất cứ điều gì quan trọng vì cô ta đang nói những chuyện lung tung.

Sau đó cô ta đứng dậy và chào tạm biệt tôi.

Nó có vẻ quá dễ cho một vụ tai nạn mà đã khiến Benjamin gần như phát điên trong vườn và làm Ganael lo lắng cả ngày. Đặc biệt khi Phó Chỉ Huy cũng đã gọi nó là một vụ ‘tai nạn nghiêm trọng’.

Đương nhiên, tôi cảm thấy điều này là hoàn toàn bình thường vì tôi thực sự không có làm bất kỳ điều gì cả.

“Gặp lần sau nhé, thưa điện hạ.”

Tôi chỉ mỉm cười khi cô ta bước ra khỏi cửa.

Ta không muốn gặp bạn thân của hoàng tử vào tình huống không lường trước được vào một lần nào nữa.

***

“Chắc hẳn hôm nay là một ngày khó khăn đối với ngài, thưa điện hạ.”

Ganael tán gẫu với tôi khi cậu mang cho tôi một cốc nước phòng khi tôi cần nó vào nửa đêm.

Tôi đang ngồi trên giường đọc Kumon, không, < Nguyên Lý Và Thực Tế Của Việc Điều Khiển Thần Lực > khi đáp lời cậu.

“Cậu cũng đã khó khăn khi bị thẩm vấn hôm nay. Tại sao họ lại điều tra chúng ta khi vụ trộm xảy ra ở rất xa nơi này chứ?”

“Nó thực sự đã rất khó khăn, thưa điện hạ. Tôi đã hoàn toàn bất ngờ.”

Chàng trai thở dài.

Tôi đã nghe thêm về vụ tai nạn sau khi Phó Chỉ Huy Élisabeth rời khỏi cung điện Juliette.

Vụ trộm xảy ra ở ‘Thánh Đường Của Sự Cẩn Trọng’, một nơi mà rất xa so với Hoàng Cung.

Hình như, đó là một nơi yêu cầu ai đó phải đi qua hàng trăm cánh cổng và sau đó phải di chuyển bằng ngựa mất một tuần để tới được đó.

“Không phải an ninh ở đó cực kỳ chặt chẽ sao?”

Tôi đọc nó trong một cuốn sách.

Thánh Đường Của Sự Cẩn Trọng là thánh đường lớn nhất trên lục địa nằm ở biên giới của Thánh Quốc Venetiaan và Đế Quốc Riester.

Đó cũng là nơi ở của Giáo Hoàng, mặc dù vị trí này đang được để trống.

Giáo Hoàng từ bỏ quốc tịch của mình một khi họ trở thành Giáo Hoàng, nên nơi ở của Giáo Hoàng nằm ở Thánh Đường Của Sự Cẩn Trọng, là một lãnh địa trung lập được canh gác bởi cả Đế Quốc lẫn Thánh Quốc.

“Đúng vậy. Theo lời của những người hầu của cung điện Romero, Thần vật đã biến mất mà không có một dấu vết hay chứng cứ gì. Nếu Thánh Quốc đã lấy trộm nó, họ hiển nhiên sẽ mang nó về vương quốc của mình, vậy tại sao họ còn làm phiền ngài về nó, thưa điện hạ.”

Tôi cũng thấy nó hài hước. Họ nghĩ tôi là một đứa khờ bởi vì tôi là con tin ngoại giao hay gì.

Kể cả khi tên vương tử này đã lấy trộm Thần vật trên đường trở thành con tin của Đế Quốc, tại sao anh ta lại mang một bảo vật như vậy với anh ta khi anh ta biết mình sẽ bị lục soát kỹ lưỡng khi đến đây?

“Hãy đơn giản coi nó như một cuộc kiểm tra tham khảo đi.”

Tôi thờ ơ đáp.

Những lời nói và hành động của Phó Chỉ Huy Élisabeth chả có tý ảnh hưởng gì cả.

Nếu cô ta thực sự coi tôi là đối tượng tình nghi, tôi chắc chắn Đại Chỉ Huy sẽ xuất hiện thay vì là Phó Chỉ Huy của Đội Cận Vệ Hoàng Gia.

Hoặc họ sẽ kéo tôi tới nơi nào đó để thẩm vấn.

“Vâng, thưa ngài. Chúc ngài ngủ ngon, thưa điện hạ.”

“Cậu cũng vậy, Ganael.”

Chàng trai tắt đèn, chào tạm biệt, và rời đi.

Tôi vẫy tay với cậu ta mặc dù cậu ta không thể nhìn thấy tôi và từ từ nằm xuống.

Tôi đột nhiên bắt đầu nghĩ tới Eunse khi tôi bắt đầu nhìn trần nhà. Con bé đã bao giờ nhắc tới chuyện này chưa nhỉ?

Tôi không nghĩ thế.

Con bé có nói về những thánh đường và nghi lễ, nhưng con bé chưa bao giờ nhắc bất cứ thứ gì về một bảo vật hay về ‘Jesse của chúng em’ đã bị buộc tội.

Tôi đần thật đấy. Không có Trượt Thác gì sất.

Tôi đoán tôi đã quá cảnh giác vì mọi người đều đứng ngồi không yên mặc dù nó thậm chí còn chả phải một vụ tai nạn qua trọng lắm.

Vâng, đã quá pepsi ơiiii[1]! (Tui đã không còn sự lựa chọn nào khác ngoài biến nó thành trò đùa như thế này…)

– Cạch.

Ai đó tiến vào phòng mà thậm chí còn không gõ cửa.

Là cặp người hầu song sinh, cặp song sinh nhà Bellang.

[1]: Nếu bạn nào đã đọc bản Eng thì cũng có thể hiểu câu đùa là liên quan đến kẹo AirHeads và tui ban đầu cũng định ghi vậy nhưng để hợp với câu từ nên tui đành phải làm như vầy và tui cũng vì câu đùa này mà search google tầm hơn 30 phút chỉ để tìm tên kẹo nên hãy thông cảm cho tui vì có câu đùa quá nhạt….

<< Previous Chapter | Index | Next Chapter >>

Bookmark(0)

No account yet? Register

One Reply to “Điều Gì Xảy Ra Khi Nam Chính Thứ Hai Tấn Công – Chương 5: Trượt Thác (2)”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *