Điều Gì Xảy Ra Khi Nam Chính Thứ Hai Tấn Công – Chương 1: Màn Hạ Cánh (1)

Chương Một: Màn hạ cánh (1)
“Jung Eunse[1]!”
Tôi choàng tỉnh trong lúc hét cái tên đấy.
Tôi không phải dạng thường nói mơ trong lúc ngủ, nên tôi cũng không rõ tại sao mình lại gọi tên em gái như vậy.
Tôi thức dậy một cách lạ thường nhưng cơ thể tôi lại cảm thấy tỉnh táo.
Nó không giống như tôi mơ thấy ác mộng hay ngủ sai tư thế.
“Điện hạ”
‘Lạy chúa tôi, giật cả mình.’
Vai tôi chùng xuống.
Tôi quay đầu về phía giọng nói và nhìn thấy một người lạ mặt.
“Tôi xin lỗi nhưng ông là ai và tại sao lại ở trong nhà tôi……”
“Người ngủ ngon không, thưa điện hạ?”
“Gì cơ?”
Không chỉ có một người.
Những người tôi không biết với màu da, màu tóc và màu mắt khác nhau đang đứng đó nhìn tôi.
Người nào đó đang giữ một thứ trông như cái chậu sáng bóng, với một người khác đang cầm một cái vải trắng bên cạnh anh ta, và người khác nữa……
“Bữa sáng sẽ tới trong vòng một tiếng, thưa điện hạ. Chúng tôi đánh răng và rửa mặt cho ngài nhé?”
“Gì cơ?”
‘Gì cơ?’ là từ duy nhất mà mọi người có thể nói khi họ thực sự sốc.
Thứ duy nhất mà tôi có thể nghĩ cũng chính là ‘Gì cơ?’. Tôi không hề biết chuyện gì đang diễn ra.
‘Ở đây có camera ẩn không đấy? Có phải Eunse liên lạc với đài truyền hình để trêu tôi đấy à?’
Trí óc tôi đang cố gắng hết sức để hiểu xem chuyện gì đang diễn ra.
“Tôi đoán là ngài vẫn chưa tỉnh hẳn, thưa điện hạ.”
“Tôi đoán là thế……”
“Có lẽ ngài vẫn còn cảm thấy mệt mỏi sau hành trình của ngài. Đây là chuyện bình thường sau một chuyến đi dài như thế, thưa điện hạ.”
‘Hành trình? Ông ta đang nói gì thế? Chương trình truyền hình có camera ẩn ngày nay làm xa tới như vậy à?’
Nó cực kỳ chi tiết với một người như tôi, người chỉ đi làm và về nhà, để hiểu.
‘Eunse đâu? Con bé đang quan sát mình ở một căn phòng khác đấy à?’
“Umm, ông có thể nói cho tôi biết đây là đâu được không?”
Tôi mở miệng một cách bình tĩnh nhất có thể.
Tôi không có nhiều thứ để hỏi và nhanh chóng nhìn xung quanh, đây không phải phòng tôi hay phòng khách của chúng tôi.
Tôi đang ở trong một căn phòng có kích cỡ của một căn nhà, trên một cái giường lớn bằng studio của bạn tôi với đồ nội thất trông cực kỳ đắt tiền xung quanh.
‘Có gì trên giấy dán tường vậy? Không đời nào đấy là vàng, phải không?’
“Ngài chắc hẳn cực kỳ mệt mỏi, thưa điện hạ.”
Người đàn ông trung niên, người đầu tiên nói chuyện với tôi trả lời bằng một giọng nói văn phòng.
Ông ta ra hiệu cho ai đó đứng sau mình và một cậu bé nhanh chóng đổ nước vào một cái ly trong suốt và đưa nó cho tôi.
“Ngài có muốn một cốc nước giúp thanh tỉnh đầu óc không, thưa điện hạ?”
“Uhh, cảm ơn cậu rất nhiều.”
Tôi không nghĩ nhiều và uống khoảng nửa cốc.
Sau đó tôi nhận ra mình ngu ngốc như thế nào.
‘Tại sao mình lại uống nó? Nếu như đấy không phải nước? Mình có phải sẽ bị bắt cóc không?’
*
[~ bắt đầu từ đoạn này sẽ đổi thành xưng ngôi thứ nhất ‘Ta’ nhé vì bé nvc đã nắm được tình hình rùi~]
Để làm rõ nhé, đấy chỉ là nước bình thường.
Và đây không phải bắt cóc hay chương trình truyền hình.
Đây là chiếm hữu cơ thể.
“Ah.”
Khuôn mặt mà tôi thấy khi tôi rửa mặt là một khuôn mặt của người khác. Thực tế tôi vượt qua được chuyện này và chỉ nói ‘Ah’ là một phép màu.
Bên trong tôi la hét lên xuống và lòng bàn tay tôi đang đổ mồ hôi.
“Chúng tôi mặc quần áo cho ngài nhé, thưa điện hạ?”
“……được.”
Tôi đáp sau khi rửa mặt và đánh răng xong.
Ngay cả một đứa tiểu học cũng sẽ không làm điều gì kỳ quặc để gây nghi ngờ hoặc nổi giận về việc muốn quay trở về nhà trong trường hợp này.
Tôi có thể sử dụng việc tôi chưa tỉnh hẳn để làm cái cớ lúc nãy, nhưng không phải bây giờ.
Điều quan trọng bây giờ là tìm hiểu tình hình và nghĩ ra một kế hoạch.
“Xin thứ lỗi cho chúng tôi, thưa điện hạ.”
Hai người hầu trẻ bước tới và bắt đầu thay quần áo cho tôi.
Bình thường tôi sẽ không để bất cứ người lạ nào chạm vào tôi như thế này nhưng tôi đã rất sốc nên tôi chỉ để họ lặng lẽ làm vậy.
Những nhân vật chính xuyên qua thế giới khác và chiếm đoạt cơ thể của một nhân vật giống như tôi trong trường hợp hiện tại luôn nói về cách ‘nó quá thực tế để là một giấc mơ’.
Và nó thực sự như thế đấy.
Tôi không cần phải véo má để biết đây là thật hay giả.
Cảm giác quần áo sượt qua da tôi và tiếng sột soạt của nó khi tôi cử động rất sống động.
“Có điều gì làm ngài cảm thấy không thoải mái không, thưa điện hạ? Các thợ may hoàng gia đã làm nó khi đang tham khảo thường phục của Thánh quốc từ cung điện.”
“Nó rất vừa vặn, cảm ơn ông.”
Tôi chạm vào vai và ngực mình một lần trước khi thu thập manh mối trong đầu.
Dựa vào cách bài trí của căn phòng và trang phục của mọi người thì đây là một thế giới ‘giả tưởng thời trung cổ’.
Tôi loại trừ cuốn tiểu thuyết web mà tôi đang đọc ngày hôm qua <Tôi nghĩ mình đã chết, nhưng tôi lại là Đấu Thắng Giả> từ danh sách gợi ý. Đó là một cuốn tiểu thuyết về nhân vật chính thức dậy trong cơ thể của một Hoàng đế La Mã Cổ Đại.
“Đây là gương, thưa điện hạ.”
Người đàn ông trung niên cho vài người hầu bê một chiếc gương toàn thân lớn tới để tôi có thể xem qua.
Tôi lặng lẽ kinh ngạc.
Tôi chỉ có thể biết đây không phải cơ thể tôi khi tôi đang rửa mặt lúc nãy.
Liệu tôi có thể biết tôi đang ở đâu nếu tôi biết tôi trông như thế nào?
“……Mm.”
“Người có thích nó không, thưa điện hạ?”
Tôi trông cao và đẹp trai với mái tóc vàng và màu mắt tím. Khi tôi cười tôi có thể thấy khóe miệng mình nhếch lên trong gương.
Một chàng trai trẻ mà mọi người chắc chắn sẽ bảo là đẹp trai đang nhìn lại tôi.
‘Cái quái gì……?’
“Ừm, cảm ơn rất nhiều.”
Tôi chỉ nói bất cứ cái gì nảy ra trong đầu tôi.
Quên cái vụ quần áo đẹp đi, người mà đẹp trai cỡ này thì chắc phải là nhân vật chính.
Nhưng hầu hết những cuốn tiểu thuyết tôi đọc thì đều có các nhân vật chính tóc đen; tôi chưa bao giờ thấy một nhân vật chính nào có tóc vàng cả.
Như vậy có nghĩa ‘Tôi’ có thể là một nhân vật phụ, liệu có phải là bạn thân của nhân vật chính, thành viên nhóm, hay thậm chí là boss cấp trung mà nhân vật chính phải đánh bại dọc đường.
‘Trời ạ, tôi còn không biết cách để trở về. Tôi hi vọng là mình không phải đóng vai trò quan trọng gì trong tiểu thuyết này.’
“Vậy chúng ta đi tới nơi ăn sáng nhé? Tôi sẽ dẫn đường, thưa điện hạ.”
Tôi chỉ gật đầu.
Tôi nhìn ‘tôi’ một lần nữa trong gương trước khi bắt đầu đi.
‘Anh ta cao gần bằng mình nhỉ…..? Huh?’
“……Mình đã thấy nó hồi trước.”
“Thưa điện hạ?”
“Ah, xin lỗi. Không có gì.”
Tôi gạt nó đi và đi theo người đàn ông trung niên. Đám người hầu theo sau lưng tôi.
Tôi tập hợp suy nghĩ của mình trong khi đi qua một cái cửa sổ cực kỳ to với khung cảnh bên ngoài là một khu vườn rộng lớn.
‘Thứ nhất, tôi đang ở trong cơ thể của một ‘vương tử’ tới từ Thánh Quốc’
‘Anh ta trông quen thuộc một cách kỳ lạ, nhưng tôi không thể nói đấy là ai.’
‘Tôi vẫn chưa từng nghe thấy tên của vị vương tử này hay tên của Thánh quốc.’
‘Và tôi cũng không biết vì sao tôi đến thăm nơi này.’
‘Nơi này có một ‘Hoàng Cung’, cho nên chắc chắn sẽ có một hoàng đế cùng với một đế quốc, nhưng tôi cũng không biết tên của nó nốt.’
“Hướng này, thưa điện hạ,”
Người đàn ông trung niên mở cánh cửa phòng ăn và dẫn tôi tới một cái bàn lớn trước khi kéo ghế ra cho tôi.
“Người muốn uống gì, thưa điện hạ? Chúng tôi có các loại hạt cà phê từ miền Nam và các lá trà từ miền Bắc.”
Người đàn ông trung niên đã dẫn đầu các cuộc trò chuyện ngay từ lúc tôi mới tỉnh dậy giới thiệu mình là ‘Benjamin Girardin’.
‘Mặc dù không xứng nhưng tôi phụ trách những người hầu cung điện Juliette’
Ông ta cũng nói thế, nhưng tên của ông ta và tên của cung điện này đều lạ lẫm đối với tôi.
‘Chết tiệt.’
“Có thể cho ta loại nào đó như trà thảo mộc được không?”
Tôi nhớ ra là tôi đang ở trong cơ thể của người khác sau khi nói câu đấy.
Cơ thể gốc của tôi đã bị viêm dạ dày nghiêm trọng nên tôi thực sự không thể uống cà phê, hay đồ uống có cồn, thậm chí cả đồ uống có ga.
Đó là lý do vì sao tôi chỉ nói những gì tôi thường nói khi đến quán cà phê, nhưng……
‘Có phải nó sẽ không sao khi ở trong cơ thể này?’
Tôi thậm chí còn đấu tranh tư tưởng xem liệu mình có nên gọi một cốc rượu vang.
“……Tôi đã bất cẩn, tôi đã rõ.”
Câu trả lời của tôi đã khiến khuôn mặt poker đã duy trì trong suốt thời gian của Benjamin nứt một chút.
Tôi nhìn trộm về phía các người hầu khác để xem nếu có tôi mắc lỗi nào đó không, nhưng họ có một biểu cảm nghiêm trọng vì một lý do khác.
Một số nhìn như thể họ bị sốc trong khi những người khác trông rất kinh ngạc.
Một tách trà là vấn đề nghiêm trọng tới mức đấy à?
“Đây là chút trà hoa cúc, thưa điện hạ.”
“Cảm ơn rất nhiều.”
Những người hầu đã nhanh chóng mang cho tôi một ấm trà và một tách trà.
“Bữa ăn có hợp khẩu vị của ngài không, thưa điện hạ?”
“Vâng, nó rất ngon. Nó được nêm nếm rất hoàn hảo.”
Tôi không nói dối.
Bánh mì mới nướng, nước súp cực kỳ béo ngậy, nước sốt mà tôi chưa từng thử trước đây, một đĩa thịt thơm phức với hoa quả tươi.
Mắt tôi tràn đầy hạnh phúc còn miệng tôi đang trên thiên đàng với món bữa sáng này.
Tôi có thể tận hưởng bản thân mình vì tôi không nghĩ đám người đã đánh thức tôi, rửa mặt cho tôi, và thay quần áo cho tôi sẽ hạ độc vào trong thức ăn.
“Ngài đã ăn hết, thưa điện hạ.”
Benjamin nói như thể đấy là điều không thể ngờ được.
Tôi quay trở lại thực tại và thấy mình đang dùng nĩa cạo đáy đĩa salad.
Tôi nhanh chóng bỏ cái nĩa xuống bởi vì mặc dù tôi đến từ thế giới khác, tôi thậm chí biết đây không phải là đúng lễ nghi.
“Haha, ta đoán ta thực sự mệt mỏi sau chuyến đi xa. Ta đã ăn nhiều hơn bình thường. Cảm ơn các ngươi rất nhiều vì bữa ăn.”
Tôi dùng những thông tin mà mình thu thập được từ Benjamin hồi nãy làm lợi thế.
Tôi không biết từ đây tới Thánh quốc có xa không, nhưng ai đó từ thế giới này nói nó là một chuyến hành trình dài nên có vẻ nó khá là xa.
“Vậy tôi có nên bảo họ đừng mang món tráng miệng ra?”
“Không, vẫn còn chỗ trống cho món tráng miệng.”
*

Tôi có món tráng miệng là trà Rooibos[1] nóng và vài miếng bánh trứng đầy sữa trứng.
Những người hầu hẳn là cũng muốn thử khi họ ‘wow’ lên và kinh ngạc khi tôi cắn đến miếng thứ ba.
“Mình no quá……”
Tôi có thể nghe thấy tiếng những người hầu lặng lẽ cười khúc khích khi tôi quay trở về phòng và ngồi phịch xuống chiếc ghế bành với một cái chăn Benjamin đưa cho tôi.
Tôi chưa bao giờ mong đợi, nhưng tôi đoán là tôi không toả ra sức lôi cuốn về ấn tượng ban đầu.
“Thưa điện hạ, thần lấy cho ngài một cuốn sách để đọc nhé?”
“Được, cảm ơn cậu rất nhiều.”
Một trong số những đứa bé hầu hỏi, tôi vui vẻ đồng ý. Một cuốn sách sẽ rất tuyệt.
Bất cứ thứ gì đều ổn miễn là nó giúp tôi thu thập những manh mối về nơi này.
Tôi suy nghĩ xem liệu tôi có phải xuất hiện trong một thứ gì đó khác ngoài tiểu thuyết web không, nhưng tôi có cảm giác không phải là như vậy.
Tôi đã không đọc webtoon hay truyện tranh kể từ khi tốt nghiệp cao trung.
Tôi thậm chí còn không muốn nghĩ là mình đã rơi vào ‘một thế giới khác’ chứ không phải do ai đó tạo ra.
Vậy có nghĩa là chỉ còn lại một đáp án cuối cùng là tiểu thuyết web, nhưng tôi không thể tìm ra là cuốn nào bởi vì tôi đã đọc quá nhiều trên đường đến và đi làm.
“Lịch trình làm việc tiếp theo của chúng ta là gì?”
Tôi hỏi Benjamin về kế hoạch của ngày hôm nay.
Tôi đã quan sát cách trang trí và bất kỳ biểu tượng nào mà tôi thấy trên hành lang dẫn tới phòng ăn, nhưng không có cái nào hữu ích cả.
Tôi cũng chưa thấy dấu ấn nào trên phần cuối của cái nĩa hay thìa.
Tôi đoán mình cần phải quyết đoán thêm chút nữa bây giờ.
“……Không có kế hoạch nào, thưa điện hạ.”
‘Khoan, có phải vừa nãy ông ta trông có vẻ hơi khó xử?’
“Bệ hạ đã ra lệnh cho chúng tôi để ngài nghỉ ngơi hôm nay vì ngài đã tới nơi muộn đêm qua.”
“Ta đã hiểu. Vậy lịch trình ngày mai như thế nào?”
Sự im lặng ngượng ngùng.
‘Chắc chắn có gì đó.’
Có một khoảnh khắc mà vị nhân vật giống quản gia hoàn mỹ này bị đánh vỡ.
Mặt khác, tâm trí tôi dần hiểu rõ.
“Ta sẽ nghỉ ngơi cả tuần?”
“Vâng, thưa điện hạ”
“Ta nghĩ ta sẽ cảm thấy chán nếu chỉ ở yên trong cung điện này. Ta có thể tham quan xung quanh không?”
Câu hỏi cuối cùng gần như xuất phát từ phản xạ.
Điều đáng nghi là một hoàng tử từ vương quốc khác đang ở trong cung điện của họ và không có việc ngoại giao nào để làm.
Khuôn mặt của Benjamin trông có vẻ rối trí khi ông ta trả lời.
“Xin thứ lỗi, thưa điện hạ, nhưng điều đó là không thể.”
“Tại sao không thể?”
Ông ta nhìn xuống không lâu sau khi chúng tôi chạm mắt.
“Nếu ngài thực sự khó chịu, ít nhất ngài nên đi dạo trong vườn.”
“Đó thực sự là một sự cứu rỗi đấy. Ông có tình cờ biết khi nào ta sẽ trở về nhà không?”
“……”
‘Mình hiểu rồi. Vị vương tử này bị giam cầm ở đây.’
Anh ta bị gửi tới nơi xa nhà mình và bị giam cầm trong cung điện trống này.
Bọn họ đối xử với anh ta rất tốt, nhưng anh ta phải hỏi những người hầu trước khi anh ta đi dạo.
Như vậy chỉ có một câu trả lời.
“Ta muốn đi dạo ngay bây giờ để hỗ trợ tiêu hoá. Ta nhìn thấy một khu vườn qua cửa sổ lúc nãy và nó khá là đẹp.”
Tôi là một con tin ngoại giao.
“……Tôi sẽ chuyển yêu cầu của ngài tới bên trên.”
Tôi gật đầu và Benjamin lặng lẽ thông báo với một trong những người hầu.
“Đi tìm Capuson-nim ở cung điện Romero và cho biết vương tử Jesse yêu cầu được đi dạo trong vườn.”
Tôi nhảy khỏi cái ghế bành.
Tôi không thể tin được mình vừa nghe thấy gì.
‘Jesse’ là tên tôi.
________
[1]: Ban đầu tên Eunse được dịch chuẩn theo Hàn là Eun-seo hoặc Eun-suh nhưng mà để phù hợp theo cách đặt tên của tác giả cho bé nvc thì sẽ để là Eunse nhé!
[2]: Trà Rooibos là một loại hồng trà Nam Phi.

<< Previous Chapter | Index | Next Chapter >>

Bookmark(0)

No account yet? Register

2 Replies to “Điều Gì Xảy Ra Khi Nam Chính Thứ Hai Tấn Công – Chương 1: Màn Hạ Cánh (1)”

  1. Kei09

    Wao, tui đã khá hết hồn khi thấy một chap bằng tiếng Việt trên trang này, tui thậm chí còn kiểm tra xem có phải mình đã bật dịch tự động không nữa =)))) cảm ơn vì đã dịchhhhhhhh

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *