Điều Gì Xảy Ra Khi Nam Chính Thứ Hai Tấn Công – Chương 4: Trượt Thác (1)

Một tuần đã trôi qua kể từ đó.

“Xin chào điện hạ, đại vương tử Jesse Venetiaan của Thánh quốc.”

“Xin chào ngài làm vườn.”

“Vương tử Jesse, chuyến đi dạo hàng ngày của ngày của ngài hôm nay hơi sớm đấy!”

“Ngài nói đúng, ta đã tò mò muốn biết khu vườn sẽ trông như thế nào vào buổi sáng.”

Tôi nói dối như thật, và nở một nụ cười trên mặt với người làm vườn đã chào đón tôi.

Khu vườn trông rất đẹp mắt vào buổi sáng, nhưng tôi không tới đây để ngắm nó.

Trong năm ngày đầu, lịch trình vào buổi sáng của tôi bao gồm ăn sáng, lăn lộn và không làm gì trong một khoảng thời gian, và sau đó đọc số báo mới nhất hoặc trước đó của < Tuần báo Riester > để tìm hiểu cách thức hoạt động của Đế quốc.

Sau bữa trưa, tôi sẽ đi ra ban công và đọc qua về sự thành lập của Đế quốc từ những cuốn sách lịch sử mà Ganael và những đứa trẻ hầu đề xuất cho tôi, và sau đó đi bộ tầm khoảng một tiếng cho đến khi cơ thể tôi cảm thấy căng cứng.

Nhưng sau đó……

“Những bông hoa trà trông đẹp phải không? Chúng tôi đặc biệt chú ý đến nơi này bởi vì phía cuối khu vườn của cung điện Romero là một nơi hoàng tử điện hạ rất yêu thích.”

“Đúng vậy, chúng rất đẹp.”

Nó cũng nghe khá là nhạt nhẽo đối với tôi.

Vâng, tên hoàng tử chết tiệt đấy chính là vấn đề. Cesdric Riester, cũng được gọi là ‘Crapdric’.

Hoàng thái tử tương lai và là nam chính của tiểu thuyết < Tôi Bỏ Việc Và Trở Thành Một Tiểu Thư Quý Tộc Ở Thế Giới Khác >.

Tôi đã có thể tận hưởng không khí trong lành trong khoảng thời gian đi dạo buổi chiều thường ngày của tôi nếu không phải do anh ta tới sân tập tại thời điểm đó mỗi ngày để vung kiếm.

“Những người làm vườn hoàng gia đang rất bận rộn bây giờ bởi vì sắp đến mùa hoa Tulip. Tôi muốn cho ngài xem một bông hoa Tulip màu tím vì ngài đến từ Thánh quốc, nhưng……”

Một người làm thể hiện vẻ thất vọng trên khuôn mặt anh ta. Liệu có phải những bông hoa Tulip không nở được trong vườn này?

“Được rồi, ngài làm vườn. Ta chắc chắn sẽ có cơ hội trong tương lai mà.”

Tôi không phải là người biết tất cả về hoa. Cũng chẳng phải là chuyện lớn khi không được nhìn thấy những bông Tulip, nên tôi chỉ cười cho qua.

Những người làm vườn nhanh chóng cúi chào tôi và lại cầm lên cây kéo cắt tỉa của họ.

Benjamin chắc chắn đã nói rằng tên hoàng tử đó ‘thi thoảng’ sử dụng sân tập, nhưng anh ta đã luôn vung kiếm của mình trong sân tập phía sau cung điện Juliette mỗi ngày kể từ khi tôi thấy anh ta ngoài cửa sổ.

Tên đó có vẻ luyện tập chăm chỉ như thể Đế quốc đang trong chiến tranh vậy, và theo lời của Benjamin, tên Hoàng tử đó đã là một trong những người mạnh nhất Đế quốc.

Anh ta có nhiều stress lắm hay gì?

Dù sao thì, tôi đã tránh việc đi dạo của mình bất cứ khi nào anh ta ở ngoài đó.

Tôi không muốn gặp mặt tên hoàng tử đó dù chỉ là trùng hợp vì lịch trình của chúng tôi đã được xếp sẵn .

Nhưng một vài ngày trước, anh ta bắt đầu tới sân tập cùng thời gian đi dạo của tôi.

Tôi đ*o biết vì sao lịch trình của anh ta thay đổi, nhưng tôi có thể làm gì khác ngoài việc điều chỉnh lịch trình của mình cho phù hợp với chủ nhà của mình?

Vị chủ nhà này cũng là boss trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn.

Tôi quyết định trở thành chàng trai tận hưởng việc đi dạo vào buổi sáng bắt đầu từ hôm nay.

“Thưa điện hạ, thần chuẩn bị bàn trà nhé?”

“Ah, cảm ơn ông rất nhiều. Benjamin, tất cả mọi người cũng đến đây uống tách trà đi.”

Benjamin biểu lộ vẻ khó xử trên khuôn mặt ông sau khi nghe tôi nói điều đó, nhưng cuối cùng ông lại gật đầu.

Khuôn mặt của Ganael và những đứa trẻ đầy tươi cười khi họ đi lấy bàn và đồ dùng.

Lần đầu tiên tôi mời họ uống trà với tôi Benjamin đã nói không, nói rằng luật lệ của Đế quốc rất khắt khe về việc những người hầu và hoàng gia ngồi chung bàn.

Tôi cãi lại là Benjamin và những đứa trẻ cũng xuất thân từ gia đình quý tộc, một tách trà có thể gây hại gì, và sau đó nói rằng rất ngại khi uống trà một mình với mọi người nhìn chằm chằm xung quanh.

Không có cái nào tác dụng cả.

Cuối cùng, giờ uống trà nhóm của cung điện Juliette đã được công nhận nhờ câu nói ‘Ta cũng làm vậy ở Thánh quốc. Ông có thể dời đi nếu ông không thích’ của tôi.

“Thưa điện hạ, đồ ăn nhẹ của hôm nay là bánh Madeleine!”

“Còn cả bánh quy vừa được ra lò nữa!”

“Ganael, đừng chạy. Cặp song sinh cũng sẽ chạy theo đấy.”

Ganael và những đứa trẻ mang tới một cái giỏ dã ngoại lớn và một cái bàn có thể gập lại.

Tôi bật cười và nhắc nhở những đứa trẻ trông có vẻ cực kỳ thích thú với những chiếc bánh quy.

Eunse hồi nhỏ cũng giống như vậy.

Ba anh em chúng tôi đều ăn uống rất tốt, nhưng Eunse đã từng phát cuồng vì đồ ăn khi còn bé.

Bàn trà được dọn ra gần như ngay lập tức. Tất cả chúng tôi ngồi xuống quanh bàn.

“Mỗi người hãy ăn ba chiếc bánh quy và hai chiếc Madeleine nhé.”

“Vâng, thưa điện hạ.”

Benjamin trông như một người rót trà bạc hà chuyên nghiệp khi tôi bày đồ ăn nhẹ vào đĩa của những đứa trẻ.

Tôi phải làm vậy vì bọn trẻ sẽ không bao giờ chạm vào chúng nếu tôi không đưa cho họ theo cách này.

“Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa điện hạ.”

“Chúng tôi vô cùng biết ơn đặc ân hoàng gia của ngài.”

“Chỉ là đồ ăn nhẹ thôi mà. Đặc ân là có chút hơi quá rồi, phải không?”

Những đứa trẻ cười rộ lên trước câu trả lời của tôi.

Nó vừa đáng thương lẫn dễ thương khi thấy đôi mắt của lũ trẻ sáng lên khi nhìn thấy đồ ăn, thật đúng với lứa tuổi của chúng.

Chúng mới chỉ ở độ tuổi thiếu niên nên tôi muốn chúng được thoải mái ít nhất là khi đang ở với tôi.

Khác với Benjamin, đứa trẻ Ganael mười sáu tuổi là người lớn tuổi nhất trong số những người hầu của tôi. Thật vô cùng khó chịu khi có trẻ em là người hầu.

Tôi cảm thấy tội lỗi khi thấy những khuôn mặt ngái ngủ của chúng khi chúng đến đánh thức tôi dậy và giúp tôi rửa mặt vào buổi sáng.

Chúng đã phải dậy sớm tới mức nào để chuẩn bị hầu hạ tôi?

“Những chiếc bánh quy này là dành cho những người làm vườn. Ganael lát nữa cậu có thể mang chúng tới cho họ được không?”

“Thưa điện hạ, ngài thật là một con người ấm áp.”

Tôi chỉ là cảm thấy tội lỗi khi những người trông có vẻ lớn tuổi hơn tôi phải lao động chân tay ngay trước mắt tôi còn tôi thì chỉ làm một kẻ lười biếng.

Nhưng tôi chỉ mỉm cười vì tôi không thể nói vậy.

Giờ uống trà nhóm buổi sáng diễn ra khá là suôn sẻ.

Benjamin đã giảng giải về những thứ như là sáng kiến trong việc xây dựng cung điện Juliette nơi tôi ở và cung điện Romero của hoàng tử.

Riêng tôi chỉ nghĩ về việc cung điện Romero đã chắn ánh nắng chiếu tới cung điện Juliette.

Những đứa trẻ đã ca ngợi tôi sau khi ăn xong bánh quy, nói rằng chúng đã không còn mơ thấy ác mộng kể từ khi tôi đến đây.

Thật yên bình.

Những tuần vừa rồi đã trôi qua yên bình và sẽ rất tuyệt nếu lúc nào nó cũng như vậy.

“Vậy giờ tôi sẽ đi chia sẻ những chiếc bánh này với thợ làm vườn.”

“Được, cảm ơn cậu.”

Tách trà và đĩa của Ganael hoàn toàn trống trơn trước khi cậu đứng dậy với những đứa trẻ khác theo sau cậu, nói rằng chúng sẽ mang hộ cậu đồ uống.

Chỉ còn lại Benjamin và tôi trên bàn. Thật khó xử khi mọi thứ xung quanh đều rất im lặng.

Tôi đưa tách trà đến gần miệng. Benjamin là người lên tiếng trước.

“Chuyến đi dạo buổi sáng của ngài như thế nào, thưa điện hạ?”

“Nó khá là dễ chịu. Thật tốt khi dậy sớm.”

Tôi cảm thấy dễ chịu tới mức tôi có thể dễ dàng hấp thụ thông tin từ những cuốn sách ngay khi tôi quay vào trong.

Buổi sáng là lúc tuyệt nhất để tôi có thể lăn lộn trong chăn, nhưng cũng không tệ lắm khi ra ngoài và hít thở không khí trong lành.

“Tôi có để ý ngài đọc rất nhiều sách. Thưa điện hạ, thần nghe nói ngài đã đọc đủ mọi loại sách, tạp chí, sách lịch sử, chữ thánh, và thậm chí cả sách hướng dẫn?”

Tôi cảm thấy lạnh gáy bởi vì ông ta tự nhiên nói về sách, thứ mà tôi đang nghĩ đến bây giờ.

Nhưng tôi có thể hiểu vì sao Benjamjn lại chọn chủ đề đấy.

Tôi như một đứa học sinh đang học tập trong ký túc của họ, ngoại trừ việc ký túc xá của tôi là một cung điện sang chảnh.

Tôi đã đánh dấu mỗi và mọi cuốn sách mà những người hầu đã mang cho tôi, sắp xếp những ghi chép của mình, và cố gắng để nghiên cứu cả những phần sắp đặt lớn nhỏ của TTMGK.

Bất cứ thứ gì khớp với lời của Eunse đã nói với tôi đều được đánh dấu năm sao bên cạnh nó.

Thứ duy nhất tôi có thể dựa dẫm vào là bộ não của tôi vì tôi không có bất kỳ kỹ năng nào hay là một trí nhớ siêu phàm được ban cho tôi bởi tác giả hay hệ thống.

Tôi thường xuyên tự hỏi mình đang cái gì đây, nhưng tôi liên tục ép mình phải nhớ là tôi phải sống sót trở về nhà.

Ngoài chuyến đi bộ hàng tiếng hoặc siêu lâu của tôi, tôi cơ bản không bao giờ bước chân ra ngoài hay tập thể dục và chỉ nói chuyện phiếm với những người làm việc ở đây.

“Không có sở thích nào phù hợp với kiểu sống lặng lẽ của ta.”

“Tôi cũng nghe nói ngài đã hỏi về những số báo cũ của < Tuần báo Riester >?”

‘Huh? Tôi không được làm vậy à?’

< Tuần báo Riester > là một tạp chí chứa những tin đồn nhảm và thông tin về giới thượng lưu Đế quốc, nhưng nó cũng không phải loại gây lãng phí thời gian hạng ba.

Nó là nguồn thông tin tuyệt vời cho ai đó như tôi vì đã có rất nhiều cuộc phỏng vấn và những chi tiết về các quý tộc và những đóng góp chung của họ.

“Tôi có thể hỏi lý do tại sao người lại có hứng thú về giới thượng lưu Đế quốc nhưng lại tránh những cuộc gặp mặt với những người quan trọng?”

‘Ah, tôi đoán điều đó đã gây ra vài sự tò mò.’

Tôi lựa lời trước khi nói.

“Ta có chút hơi hướng nội.”

Đây là sự thật.

“Ta chỉ thích tiếp cận mọi thứ qua chữ viết.”

Tôi có lẽ cũng đã nên đọc TTMGK.

“Thưa điện hạ, điều đó nghe rất khác so với tính cách của ngài mà bọn tôi nghe được ở Riester.”

“Tin đồn cũng chỉ là tin đồn. Chúng thường hay bị phóng đại quá mức mà.”

“Ngài nói phải, thưa điện hạ.”

Ông ta ngắn gọn trả lời. Đôi mắt nhăn nheo của Benjamin nhìn thẳng về phía tôi.

“Thưa điện hạ, nhiệm vụ của tôi là phục vụ ngài bằng tất cả khả năng của mình. Nó không quan trọng với tôi việc ngài là một kẻ ngoại quốc hay là ngài đến đây với tư cách là một con tin ngoại giao.”

“Ta…ta hiểu.”

Đây là lần đầu tiên ông ta nói từ, ‘con tin ngoại giao’.

Tôi tự nhiên cảm thấy bầu không khí đang trở nên cực kỳ căng thẳng.

“Nhiệm vụ ‘phục vụ’ ngài của tôi cũng bao gồm việc đảm bảo ngài an toàn, thưa điện hạ.”

“Ta hiểu.”

“Tuy nhiên, thật khó để tôi bảo vệ ngài nếu như ngài đang che giấu tôi chuyện gì, thưa điện hạ.”

“Gì cơ?”

‘Ông ta rõ ràng đang cố nói tôi đang giấu diếm ông ta chuyện gì, phải không?’

Tôi trông cực kỳ sốc, nhưng Benjamin chỉ yên lặng nhìn tôi.

Benjamin biết rõ việc tôi đã chỉ ở trong phòng của tôi, phòng ăn, và khu vườn.

Tôi đã không có không gian hay thời gian để làm chuyện gì bí mật.

“……Benjamin, ta không có giấu ông chuyện gì cả.”

‘Thực ra là có, nhưng đó là chuyện thế giới này thực tế là một cuốn tiểu thuyết và ông là một nhân vật của nó, nên hãy bỏ qua chuyện đấy đi.’

“Ông biết là ta thậm chí còn không được phép tới thư viện hoàng gia. Ta cũng chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của ông bao giờ. Ta còn chưa bao giờ gửi hay nhận một bất kỳ một lá thư nào của Thánh quốc.”

“Tôi biết điều đó, thưa điện hạ.”

“Vậy ông nói điều đó là có ý gì?”

“……”

Benjamin cuối cùng hạ mắt xuống.

Tôi liếc nhìn và để ý mặt của ông ta trông như già đi vài tuổi.

“Thưa điện hạ, tôi không biết ngài có biết chuyện này hay không, nhưng tôi là một tín đồ sùng bái của Đấng Toàn Năng.”

Ông ta đột nhiên chuyển chủ đề. Tôi nhớ lại thông tin mà tôi đã ghi nhớ.

Giáo phái Đấng Toàn Năng là quốc giáo của Thánh quốc, đồng thời tám mươi phần trăm người dân Đế quốc cũng theo giáo phái này.

Jesse Venetiaan là một linh mục của giáo phái Đấng Toàn Năng.

“Ta đã không biết chuyện đó. Ta đã nghĩ Ganael là người duy nhất.”

“Cung điện Juliette thường bị gọi là ‘lãnh cung’. Những người hầu ở đây đều bị đày đến nơi này. Tuy nhiên, lần này lại khác. Đó là vì tin tức ngài sẽ tới đây đã được lan ra, thưa điện hạ.”

Tôi không hiểu vì sao ông ta lại nói điều này.

Benjamin, một con người luôn bình tĩnh và ít nói, đang nói liên miên như thể ông là một cái vòi phun nước bị vỡ không thể dừng lại.

“Những đứa trẻ tới từ những gia đình quý tộc là tín đồ trung thành gần như tranh giành nhau chức người hầu của cung điện Juliette. Gia đình tử tước Callamard đã từng sinh ra một người tử đạo, cũng như gia đình tôi, gia đình bá tước Girardin, đều hi vọng người nào đó từ gia đình của họ có thể hầu hạ ngài, thưa điện hạ.”

Tôi không biết vì sao ông ta lại nói với tôi chuyện này, nhưng tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao những đứa trẻ đã rất thân thiện với tôi.

Tôi đã luôn là một người ngoại quốc bí ẩn, một người nổi danh mà họ đọc trên báo chí, và quan trọng nhất, một người đại diện cho niềm tin của họ.

“Tôi đã sẵn sàng với việc trở thành một người tử vì đạo.”

Tôi xua tay trong kinh ngạc.

‘Trở thành một người tử đạo?’

Nó là một khái niệm nặng nề và sốc đối với một nhân viên văn phòng tới từ thế kỷ 21 đến Đại Hàn Dân Quốc.

Benjamin nhìn tôi và nói tiếp.

“Nhưng những đứa trẻ thì sẽ như thế nào? Chúng sẽ trở nên vô cùng yếu đuối khi đối mặt với cái chết. Chúng sẽ không thể sống sót thậm chí với quyền năng được ban cho chúng bởi Đấng Toàn Năng.”

“Benjamin, hãy bình tĩnh lại. Những đứa sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm nào.”

Tôi liếc nhìn về phía tách trà đã uống của Benjamin.

‘Tại sao ông ta lại nói những điều này như thể ông ta vừa mới uống rượu thay cho trà xong nhỉ? Có chuyện gì đã xảy ra à?’

“Xin hãy thứ lỗi cho tôi khi nói điều này. Xin ngài hãy hứa rằng mình sẽ là một linh mục có trách nhiệm với những tín đồ.”

“Đương nhiên, ta hứa.”

“Xin hãy thề với Đấng Toàn Năng.”

[Ta thề với Đấng Toàn Năng.]

Tôi đột nhiên run lên vì sốc. Giọng tôi như thể đang nói trước micro.

Sau đó chiếc bàn bắt đầu tỏa ra hào quang màu vàng.

“Ôi chúa ơi……”

Benjamin kinh ngạc nhìn xuống dưới đất. Tôi cũng nhìn theo phía ông ta.

Nguồn ánh sáng đã không còn ở bàn.

Một vòng tròn màu vàng rộng lớn đang tỏa sáng rực rỡ với tôi là trung tâm của nó.

<< Previous Chapter | Index | Next Chapter >>

Bookmark(0)

No account yet? Register

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *